How are you?
Tay của K sao rồi? Còn đau nhiều lắm không? K có chườm đá mỗi ngày không? Hôm nay công việc của K có nặng lắm không? Có ai làm cùng K không? Em đã tự ngồi hỏi mình hàng trăm câu hỏi, nhưng tay không thể gõ nổi dù một tin nhắn, vì tụi mình biết, điều này là không nên...at least, not this time. Chắc sẽ lâu lắm, hoặc sẽ là không bao giờ, K vào trang này để đọc nữa, nhưng chắc em vẫn cứ viết, vì em chẳng biết đem cất đi những nỗi buồn này vào đâu cả...Em vẫn viết, để nếu trong một lúc nào đó K còn nhớ em, K sẽ vào đọc và biết luôn có một người thương K và nhớ về K...Em viết để trên đoạn đường K phải vượt qua tất cả một mình này, mong K vẫn cảm nhận được vẫn luôn còn em ở đây, whenever, wherever, whatever you reach out. It's been a roller coaster for us lately, and it keeps me up at night knowing you're dealing with everything alone, while I beat myself up over my broken words and cry for our past. All of the things I put you through, our last conversation when we thought we could ...