Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn about me

Muốn viết một điều gì đó.

Hình ảnh
Đã vài ngày rồi tôi chẳng viết được gì, dù lồng ngực sục sôi, ngón tay hối thúc để nặn ra, nặn hết ra những con chữ còn chất chứa, ngụp lặn trong đống bùi nhùi suy nghĩ. Lớp lớp từ ngữ chồng đè lên nhau, lộn xộn. Ráo riết và giục giã, chúng bắt buộc tôi phải ngồi vào bàn, bật laptop lên, viết, viết, và viết cho đã cơn nư chữ. Nhưng nực cười thay dù có ngồi đực ra trước màn hình 30 phút, tất cả những gì tôi có thể gõ ra đều vô nghĩa, rời rạc, tầm thường, cợt nhả như đang cười thẳng vào mặt tôi. Tôi muốn viết một cái gì đó có ý nghĩa, một điều thật hay, một thứ mà chỉ cần liếc thoáng qua đã khiến người ta phải giật mình thảng thốt, đờ đẫn suy nghĩ, sởn gai ốc, xơ cứng, lặng. Nghĩ đến đó thôi đã thấy nhưng nhức trong tai một nụ cười khinh miệt, đáo để. Tôi là gì mà đòi mộng ước viết lên những dòng để đời, hoặc không cần thế, chỉ cần viết ra cho nội tâm đỡ xáo động, cho bớt tràn đầy khuôn não vốn đã không có gì là rộng lượng cái chỗ cho những con chữ bước vào, ngồi yên tận hưởng, và đi nhẹ...

Mưa

Hình ảnh
Trời đang mưa tầm, mưa tã, mưa như rã hết cả mồ hôi của những ngày nóng nực vừa qua. Tôi ngồi trong phòng làm việc nhắm mắt lại tận hưởng từng chút một mùi mát lạnh của mưa, mùi ẩm mốc của gạch, mùi đất, mùi cây, mùi của tách trà nóng bên cạnh. Tưởng như chỉ cần một giây phút lơ là, mọi cái đẹp trước mắt mình có thể vỡ nhòa đi như bong bóng giữa trời.  Chợt nghĩ đến những ngày mưa ở xa xăm đâu đó. Thì ra mình có thể bớt ghét một điều gì, chỉ bởi vì nó gắn liền với những điều mình yêu thương. Tôi đã từng rất ghét mưa, mưa kéo những cơn lạnh, đẩy đưa những nỗi buồn. Nắng làm hong khô trái tim, mưa làm sũng ướt nó. Thì thầm bên tai những giọt lạnh, cơ thể tôi tê tái bại liệt trong những cơn mưa dài. Vậy mà cũng có lần tôi nắm tay ai đó chạy nhảy trong mưa mà ngỡ như vỡ òa trong hạnh phúc. Vậy mà cũng có lần tôi ngồi sau bóng lưng một ai, đi xuyên qua những màn mưa trắng buốt mà cảm tưởng không có giọt mưa nào có thể chạm tới mình. Vậy mà cũng có lần giữa đêm khuya vắng hoắc, mắt không...

Một chút về các mối quan hệ

Hình ảnh
Khi anh nói: " Em không biết anh rồi. Mỗi lần thất bại, anh đều một mình", tim tôi đã ngưng đi một đoạn. Tay cứng đơ trên bàn phím, đầu óc tua nhanh những kí ức lộn xộn mà trong đó từng mảnh ghép vỡ òa, tan nát dày xéo lên nhau. Có một cái gì đó vừa sượt qua, nhẹ nhàng và cắt sâu vào tim. Tôi nghĩ về những lần thất bại, cách tôi đẩy mọi người ra xa, cách tôi chạy trốn những ánh nhìn lo lắng xen lẫn thương hại, cách tôi thẫn thờ chui vào một góc nhìn về vô định. Tự tôi đã luôn thèm khát có một người ở bên khi thất bại? Tôi không biết. Tất cả những gì tôi biết là tôi đã chạy trốn. Và rồi ôm những vụn vỡ đó, một mình, sợ hãi khi bị người ta phát hiện, như thể mình đang làm một điều gì đó xấu xa.  Đã lâu rồi, tôi thèm khát sự yêu thương và luôn tìm cách chối bỏ nó. Tôi kiêu ngạo nghĩ rằng mình có thể sống tốt một mình, và nếu có ai đó bước vào cuộc đời tôi, họ chỉ nên dừng lại ở vạch đỏ, cái vạch xác định được việc tôi sẽ không rơi nước mắt khi người ta rời xa. Trên đời này, mình...
Hình ảnh
Justice Der - Covers  - 2:05:30 1 2 3, tớ và cậu đang ngồi ở một quán cafe sâu trong ngách. Hà Nội với tớ, nhớ nhất là những con ngõ ngách ngoằn nghèo. Tớ đã từng rất sợ đi khi phải đi vào bất cứ con ngõ nào. Vậy mà ba năm ở đây, tớ lại yêu những con ngõ này tự bao giờ không rõ. Quán cafe này, cậu có thể vẽ ra như thế nào tùy thích. Tuy nhiên, hãy đảm bảo đây là một nơi kín đáo, trầm lặng, là nơi tớ và cậu có thể cảm được từng hơi thở, từng dòng suy nghĩ của nhau, kể cả khi bọn mình không nói gì.  Bây giờ có thể là một đêm muộn, trước mặt bọn mình là hai ly rượu. Cũng có thể là một buổi sáng đầy nắng cùng hai ly cafe, từng vệt nắng cố gắng chen chúc nhau qua những tán lá cây trước hiên nhà để rơi vương vãi xuống thềm nhà. Cũng có thể là một chiều mưa phùn với hai cốc trà nóng bốc hơi nghi ngút, người ta đi ngoài đường ngại mặc áo mưa, nhưng cứ đi thì sẽ ướt, cứ bước thì sẽ thẫm nỗi buồn. Tóm lại, tớ sẽ cùng ngồi với trí tưởng tượng của cậu. Còn cậu, sẽ cùng nghe với tiếng lòng...