Gửi ông ngoại, (phần 4)
https://youtu.be/73CSB08Y3is Audrey Hepburn - Moon River Photo by Sasha Freemind on Unsplash Ngoại biết không, hôm đó mẹ một mình ra bến tàu xe lửa. Tim đập huỳnh huỵch, tay chân run bắn. Như thể đang làm một nhiệm vụ mang tính sống còn, một đi không trở lại, lúc đi thì còn chắc nịch, mà lúc tới nơi thì bủn rủn tay chân. Con đang tưởng tượng lúc đó, với bộ quần áo sờn rách và ánh mắt mông lung, không biết mẹ lấy đâu can đảm mà quăng mình giữa dòng người tấp nập, nào còi tàu xe inh ỏi mệt mỏi hòa với từng dòng thông báo lẫn lộn, nào kẻ bán người buôn nhộn nhịp và hối hả, không ai quan tâm ai, chỉ có mình mẹ chôn chân bất động nơi sảnh ga lạnh lẽo. Sài Gòn lúc đến và Sài Gòn lúc đi, không khác biệt gì nhiều, vẫn đông đúc và ngột ngạt, chỉ có người là co cứng như bị rút cạn sinh khí, niềm tin, hi vọng và cả tiền bạc. Đi xa, rồi mới nhận ra đâu là nhà. Đi tìm, rồi mới biết điều mình mong muốn vẫn luôn ở ngay gần mình đấy thôi. Có một đoàn người, cả thảy mười hai người, mặc đồng phục, đan...