Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn about mom

Gửi ông ngoại, (phần 4)

Hình ảnh
https://youtu.be/73CSB08Y3is Audrey Hepburn - Moon River Photo by Sasha Freemind on Unsplash Ngoại biết không, hôm đó mẹ một mình ra bến tàu xe lửa. Tim đập huỳnh huỵch, tay chân run bắn. Như thể đang làm một nhiệm vụ mang tính sống còn, một đi không trở lại, lúc đi thì còn chắc nịch, mà lúc tới nơi thì bủn rủn tay chân. Con đang tưởng tượng lúc đó, với bộ quần áo sờn rách và ánh mắt mông lung, không biết mẹ lấy đâu can đảm mà quăng mình giữa dòng người tấp nập, nào còi tàu xe inh ỏi mệt mỏi hòa với từng dòng thông báo lẫn lộn, nào kẻ bán người buôn nhộn nhịp và hối hả, không ai quan tâm ai, chỉ có mình mẹ chôn chân bất động nơi sảnh ga lạnh lẽo. Sài Gòn lúc đến và Sài Gòn lúc đi, không khác biệt gì nhiều, vẫn đông đúc và ngột ngạt, chỉ có người là co cứng như bị rút cạn sinh khí, niềm tin, hi vọng và cả tiền bạc. Đi xa, rồi mới nhận ra đâu là nhà. Đi tìm, rồi mới biết điều mình mong muốn vẫn luôn ở ngay gần mình đấy thôi. Có một đoàn người, cả thảy mười hai người, mặc đồng phục, đan...

Gửi ông ngoại, (phần 3)

Hình ảnh
Rồi thì nhận ra được bài học rồi đó, gặp được hết người muốn gặp rồi đó, rồi về sao? Tiền ăn còn chẳng có, mẹ nhìn đói gần một tuần trời, chỉ có một hai lần cậu đi làm về, mua được cho mẹ ổ bánh mỳ thịt cỏn con là mẹ nhét được vào bụng, chứ mẹ vẫn bị bỏ đói vậy. Mẹ kể lúc đó là cận tết rồi, hai tư hai lăm gì đó. Ngoại thấy mẹ không ăn được suất cơm dở tệ nơi cơ quan của ngoại, ngoại cũng kệ luôn. Con không biết lúc đó là ngoại kệ thật, hay ngoại đang ngại ngùng với con người mới mà ngoại đang chung sống cùng. Dù sao để mẹ con đói vậy, con cũng không đồng tình. Nhưng biết sao được, ngoại cũng nghèo. Ở mảnh đất trù phú này, ngoại vẫn nghèo, nghèo rách nghèo rưới, nghèo không đủ mua nổi một suất cơm, nghèo không đủ mua nổi một manh áo, nghèo tận cùng, nghèo đậm đặc, nghèo kiệt quệ. Phải chăng vì cái nghèo, mà con người không thương nhau được nữa hả ngoại? Muốn yêu thương nhau, phải giàu có đã phải không? Như không đợi được cái lương thưởng tết mà ai ai cũng mong chờ, mẹ nằng nặc đòi về. Ở...

Gửi ông ngoại, (phần 2)

Hình ảnh
Với vài đồng bạc lẻ lèn dắt trong túi, kèm lời dặn dò tỉ mẩn của người yêu (là bố tôi) với ông bảo vệ khoang tàu, mẹ lần lữa bịn rịn nắm tay người mình thương nơi ga tàu một chút, một chút thôi. Rồi lại quay ra, hùng hục ý chí đi tìm lại những thứ vốn dĩ thuộc về mình. Lần này đi, không chỉ với mong muốn gặp lại ngoại, mà còn muốn gặp lại cả cậu út (em trai mẹ). Thương lắm chứ, nghĩ sao máu mủ ruột rà với nhau bỗng một ngày đẹp trời cắt đứt cái phập. Mỗi người một nơi, không liên lạc, không thông tin. Cái thời chưa có điện thoại, người ta thèm một nỗi kết nối, thèm một mẩu thông tin dù sai hay đúng. Mẹ cầm trên tay tờ giấy mà mẹ đã học thuộc đến ngàn lần, thuộc đến nỗi nó khắc sâu tạo thành từng dòng chữ rõ ràng trong đống nếp nhăn lộn xộn của não. Mẹ nhớ vì một lần, vào một lúc nào đó trong quá khứ, ngoại đã lén lút trở về. Chỉ kịp trao tay mảnh giấy ghi thông tin chỗ làm của ngoại, rồi đi biệt. Mẹ tưởng mình mơ, vì nhanh quá. Cứ như thể bóng ma vật vờ biết rõ nỗi đau của mẹ nên hiện ...

Gửi ông ngoại, (phần 1)

Hình ảnh
Gửi ngoại, người con được gặp mỗi hai lần. Một lần lúc chị con cưới, và lần còn lại là lúc ngoại đã gần đất xa trời. Tuy vậy, cả hai lần đều rất mờ nhòe trong trí nhớ của con. Con không nhớ mặt ngoại như thế nào, vì con đã trốn tránh mọi cơ hội để được nhìn ngoại. Con không nhớ giọng ngoại ra làm sao, vì con đã quăng phất đi những câu hỏi để tỉ tê, để quan tâm ngoại. Con đã từng coi ngoại như một người đứng bên lề đường, cố gắng mỉm cười vẫy tay với tụi con nhưng bị làm lơ, để rồi mặt tần ngần, thất thiểu đi về trong hoàng hôn đổ nắng. Tất cả những hình ảnh về ngoại giờ đây như một cuốn phim bị xước, giọng nói của ngoại đứt quãng, vỡ vụn; hành động của ngoại run rẩy, giật lên giật xuống; hình ảnh của ngoại bị bóp méo, bị xé toang, ngày một lệch đi. Con sợ đến một ngày nào đó con sẽ quên ngoại như quên một người chưa bao giờ xuất hiện trong đời. Điều gì sẽ giữ ngoại ở lại, ngoài hai lần gặp ít ỏi đó? Những câu chuyện. Đúng rồi, những câu chuyện mẹ kể. Ngày trước con đã rất ghét ngoại. L...
Hình ảnh
Series bài học của mẹ Bạn biết bài học lớn nhất mà mình học được từ mẹ là gì không? Lạc quan, lạc quan, lạc quan. Cái gì quan trọng phải nói ba lần. Mẹ mình không may mắn như mình, phải trải qua một tuổi thơ đầy khó nhọc: ông bà ly dị sớm, bà vào tù, ông lấy vợ mới, mẹ rồi phải bỏ học sớm và đi lao động từ nhỏ. Tệ hơn, là khi mẹ phải sống với mẹ ruột của mẹ (bà ngoại mình) một thời gian, mẹ đã bị đày đọa bóc lột mà không lúc nào mẹ kể lại chuyện xưa mà mình không khóc. Lớn lên một chút, mẹ gặp bố. Cuộc đời tưởng như đã lên hương một chút. Nhưng không, mẹ lại tiếp tục ngày tháng quanh quẩn vấn đề cơm áo gạo tiền. Mẹ đã trải qua đủ mọi thứ nghề, buôn bán mọi mặt hàng, làm mọi cách để kiếm tiền. Cuối cùng thì mẹ lại ở lại với nghề dọn vệ sinh và trông xe. Sau này thì mẹ thuê người làm thay khi bố mình bị bệnh (vì mẹ nói công chức không nghỉ ngang được nên phải tìm người làm giúp mình), còn mẹ thì quay sang chăm sóc bố và quay trở lại con đường buôn bán. Mẹ nghĩ mẹ đã tìm được đam...
Hình ảnh
Series những bài học của mẹ  1. Giá trị: Hôm qua cả nhà đang ngồi ăn thì bà giúp việc bảo: - rau mình trồng ngoài kia, mình cứ cất dành mấy lá to nhất xanh nhất. Bây giờ chưa kịp hái, người ta đã hái của mình rồi kìa! - rứa à? (vậy à) Thôi kệ họ không can chi cả (không sao đâu), mình ra ngoài chợ mua rau cũng được. Cả em mình với cả mình thấy vậy là bực lắm. Bảo công mình dậy sớm chăm bón tưới cây, mua đất mua giống về gieo, cứ chưa kịp ăn đã bị người ta hái. Như thế mà mẹ còn cười được ư? Ít nhất cũng phải nhắc nhở họ chứ. Bà giúp việc thấy thế cũng nói thêm vào: - Cả cà chua với ớt nhà mình cũng bị hái đấy. Có hôm còn có ai nôn vào chậu cây nhà mình nữa. Nghe đến đó thì mẹ chỉ cười và lắc đầu. Còn nhớ cái ngày tết gần đây, 2020, mẹ phải vào viện mổ cấp cứu vào ngày 26 tết. Mọi việc rối tung cả lên, mình cả đời được mẹ chăm lo nuông chiều có biết làm gì đâu. Chuyện mẹ vào viện cũng không cho ai biết. Mình không hiểu tại sao, nhưng mọi người trong gia đình bảo vậy nên...