Bài đăng

It's strange, that life keeps going on like nothing happened, isn't it?

Hình ảnh
Em mới đi xem phim nhện Spider-Man hôm qua, cái gì mà Brand New Day, and all I can think of is you. It might sound stupid, but growing up, I realized that behind the aura of a hero , a person for everyone , lies a huge sacrifice : overwhelming loneliness. And I see you there, in every scene, every lull in the film, every tear, you were there, the protagonist. Em không biết K đã rủ bạn hoặc bạn đã rủ K đi xem chiếc phim này chưa nhỉ? Ban đầu em tính không xem vì nghĩ phim người Nhện hay kiểu "dành cho con nít", vậy mà nó có nhiều cảnh khiến em suy nghĩ á chớ. Đọng lại em khi em xong bộ phim là hình ảnh một người cô đơn, có sức mạnh phi thường, đã làm tất cả để bảo vệ những người mình yêu thương, vậy mà vẫn không thể níu giữ được người bạn ấy muốn nhất, nhưng mỗi ngày vẫn carry on với ngần đấy nỗi nhớ về người mình yêu dù biết rất khó để bên nhau, và vẫn phải tiếp tục gánh vác những trọng trách đi kèm với năng lực của mình. Maybe that's the reason why I see you. Or maybe no...

What would I do if I miss you too much?

Hình ảnh
That was our last message yesterday. You didn't reply, but you placed a heart reaction. I think that is a question that you can't answer Because...we were out of sync, again.  Why is the timing always wrong? I've been asking, again, again, again, from where we started until now... I hate the saying "We were just the right people at the wrong time", but isn't it true for us? But you said, bad timing is just an excuse for not trying hard enough, right? Are we trying hard enough?  Is it enough when your heart stops crumbling for us? Is it enough when I choose not to do anything now? Is it enough when I said, "It doesn't matter anymore"? After everything, is it enough? I don't have the answer for this.  But I know deep down, we do love each other, one way or another.  I agree with you that, The future let fate decide.  At present, we need to pull ourselves up and finish the road we've chosen to walk on. And if we're meant to be, they said...

Rồi sẽ ổn thôi...

Hình ảnh
Nợ K cả một đời...  Next time, we'll make it right, right? Get well soon, K ha.

How are you?

Hình ảnh
Tay của K sao rồi? Còn đau nhiều lắm không? K có chườm đá mỗi ngày không? Hôm nay công việc của K có nặng lắm không? Có ai làm cùng K không? Em đã tự ngồi hỏi mình hàng trăm câu hỏi, nhưng tay không thể gõ nổi dù một tin nhắn, vì tụi mình biết, điều này là không nên...at least, not this time. Chắc sẽ lâu lắm, hoặc sẽ là không bao giờ, K vào trang này để đọc nữa, nhưng chắc em vẫn cứ viết, vì em chẳng biết đem cất đi những nỗi buồn này vào đâu cả...Em vẫn viết, để nếu trong một lúc nào đó K còn nhớ em, K sẽ vào đọc và biết luôn có một người thương K và nhớ về K...Em viết để trên đoạn đường K phải vượt qua tất cả một mình này, mong K vẫn cảm nhận được vẫn luôn còn em ở đây, whenever, wherever, whatever you reach out.  It's been a roller coaster for us lately, and it keeps me up at night knowing you're dealing with everything alone, while I beat myself up over my broken words and cry for our past. All of the things I put you through, our last conversation when we thought we could ...

I failed

I couldn't help myself but text you, again But this time, all I received was silence, a seen. I should stop hoping for days of us, right? You've changed your ava, deleted your bio I know, it's an effort to move on from me I know, it's because of me Still, it hurts me badly. Sometimes I just think Is it because you know me, so you know what could hurt me the most? But...you love me, you do... And I love you, I do... Coming back to you is scary, but leaving you is scarier. But now, I don't know whether the love is still there? Can we mend things and have enough patience for each other? Now, I choose to keep my distance from you, just like you are. Now we're strangers.

How is your hand?

Hình ảnh
That is the question I’ve been meaning to ask, among all other questions that I couldn't ask you. It’s been an old impulse, the desire to reach out to you and ask about your day, your life, your everything. But I couldn't, and I shouldn't, especially after everything, especially when you keep telling me to stop bothering you, especially when I'm still choosing to stay here. Last night I had a nightmare. The ring couldn't protect me anymore, and it scares me a bit.  I miss your hand on my ear. I miss your hug in the middle of the night. I miss you. Reach out to me whenever you can. I hope we can talk before it’s too late. I hope you can read this. I hope for you.

It’s been crazy, lately.

Hình ảnh
I’m sorry. I’m sorry. I’m sorry. Now I no longer have dreams in which you scold me.  Instead, I have dreams that I just keep on saying sorry to you.   There were tears, lots of it. And my heart hurt, in my dream, out of my dream, every second, every day. Love hurts, they said. But I don’t want that kind of love.   Yet, the way I love hurts you badly.   I said you’re the last person I could hurt, still, I did it. After all the things you did for us, I let you beg for your love.   Trust me, I hate myself more than you do. But when I saw you cut your hand, I knew it didn't matter what I felt anymore.  I need to stay away from you.   I need to let you live. I need you…to be you. So, I will try to stop myself from reaching out to you. And it hurts, all over again, but I’m rather in pain than seeing you in so much worst, while I couldnt do anything, and I know I’m the reason for all of that.   So no, I will try to distance myself from you. And I will st...

I deserve to be happy.

Hình ảnh
  Whatever you went through, it was all worth it.

Thôi, không sao mà, buồn một chút thôi, rồi dậy nỗ lực tiếp

Hình ảnh
Em lại thất bại tiếp rùi Dù biết cuộc đời là thế, có cố gắng nỗ lực cũng chưa chắc đã đạt được những thứ mình muốn Mình nỗ lực 1, mình cảm tưởng như là 10 Nhưng thực ra ngoài kia còn hàng trăm ngàn người đang nỗ lực đến hàng triệu lần so với mình nữa Nên thôi, ráng nhịn xuống mà cắm đầu cắm cổ làm tiếp Đừng buồn quá nhiều, cũng đừng tự thấy tủi thân, cũng đừng than trách để tự làm nhụt chí bản thân Chỉ cần em còn vẫn đang cố gắng, vẫn không bỏ cuộc, thì rồi sẽ đâu vào đấy thôi. Em tin là ông bà, hay ba, hay tất cả những vị thần ngoài kia vẫn đang hết sức bảo vệ em và dẫn em đi tới những nơi thuộc về em Nên nếu có thất bại lần này, âu cũng là điều cần thiết, chỉ là hỏi em buồn không, em không thể nói không... Cuộc sống chẳng dễ dàng nhỉ? Những lúc em hạnh phúc hay vui quá em đều cảm thấy nó không thật Mọi người cứ bảo em overthinking hay overdramatic Trước đây em còn cự, nhưng giờ thì thôi, em không thể và cũng không muốn giải thích nữa Quan điểm khác nhau, trải nghiệm cuộc sống khác nh...

Sắp tròn một năm...

Hình ảnh
Chính xác là 16 ngày nữa, là tròn một năm ngày kinh hoàng ấy xảy ra. Cuối tháng này, là tròn một năm, ngày em cảm nhận được rõ thế giới đã sụp đổ trước mắt mình. Cũng một năm rồi, mà em cứ ngỡ như chuyện hôm qua, cứ như thể mình mắc kẹt trong một vòng lặp, mãi chẳng thoát ra được.  Em cứ ngỡ mình đã lớn hơn nỗi đau này rồi, mình đã sẵn sàng carry on mọi chuyện để bước tiếp rồi, Em giả vờ thôi. Em không tìm được lời lý giải cho sự quặn thắt trong lồng ngực này. Em thấy giận bản thân mình nhiều lắm, vì cứ mắc kẹt mãi như này, nhưng em bất lực chẳng làm gì được. Cứ như thể em ngồi thẫn thờ trước một cánh cửa đã mở toang ra từ rất lâu. Cánh cửa dẫn vào một căn phòng hỗn độn, cửa sổ bị đập vỡ nát, gió vẫn thổi nắng vẫn xuyên qua khung cửa gãy, rèm cửa vẫn bay, ngày vẫn sáng đêm vẫn đen, mà căn phòng không còn người, cũng không còn tiếng cười. Một căn phòng đã từng rất đẹp. Đã có nhiều lần em từng ước mình quên hết đi, để không phải chịu ngần này nỗi đau nữa. Nhưng chỉ cần một kí ức mờ đ...