It's strange, that life keeps going on like nothing happened, isn't it?
Em mới đi xem phim nhện Spider-Man hôm qua, cái gì mà Brand New Day, and all I can think of is you. It might sound stupid, but growing up, I realized that behind the aura of a hero , a person for everyone , lies a huge sacrifice : overwhelming loneliness. And I see you there, in every scene, every lull in the film, every tear, you were there, the protagonist. Em không biết K đã rủ bạn hoặc bạn đã rủ K đi xem chiếc phim này chưa nhỉ? Ban đầu em tính không xem vì nghĩ phim người Nhện hay kiểu "dành cho con nít", vậy mà nó có nhiều cảnh khiến em suy nghĩ á chớ. Đọng lại em khi em xong bộ phim là hình ảnh một người cô đơn, có sức mạnh phi thường, đã làm tất cả để bảo vệ những người mình yêu thương, vậy mà vẫn không thể níu giữ được người bạn ấy muốn nhất, nhưng mỗi ngày vẫn carry on với ngần đấy nỗi nhớ về người mình yêu dù biết rất khó để bên nhau, và vẫn phải tiếp tục gánh vác những trọng trách đi kèm với năng lực của mình. Maybe that's the reason why I see you. Or maybe no...