Sắp tròn một năm...
Chính xác là 16 ngày nữa, là tròn một năm ngày kinh hoàng ấy xảy ra. Cuối tháng này, là tròn một năm, ngày em cảm nhận được rõ thế giới đã sụp đổ trước mắt mình. Cũng một năm rồi, mà em cứ ngỡ như chuyện hôm qua, cứ như thể mình mắc kẹt trong một vòng lặp, mãi chẳng thoát ra được. Em cứ ngỡ mình đã lớn hơn nỗi đau này rồi, mình đã sẵn sàng carry on mọi chuyện để bước tiếp rồi, Em giả vờ thôi. Em không tìm được lời lý giải cho sự quặn thắt trong lồng ngực này. Em thấy giận bản thân mình nhiều lắm, vì cứ mắc kẹt mãi như này, nhưng em bất lực chẳng làm gì được. Cứ như thể em ngồi thẫn thờ trước một cánh cửa đã mở toang ra từ rất lâu. Cánh cửa dẫn vào một căn phòng hỗn độn, cửa sổ bị đập vỡ nát, gió vẫn thổi nắng vẫn xuyên qua khung cửa gãy, rèm cửa vẫn bay, ngày vẫn sáng đêm vẫn đen, mà căn phòng không còn người, cũng không còn tiếng cười. Một căn phòng đã từng rất đẹp. Đã có nhiều lần em từng ước mình quên hết đi, để không phải chịu ngần này nỗi đau nữa. Nhưng chỉ cần một kí ức mờ đ...
Nhận xét
Đăng nhận xét